Thời gian là vàng

Thanh Duy xin chào

0 khách và 0 thành viên

Mời Thầy cô dùng trà

Tâm sự với Thanh Duy

Tìm kiếm

Danh lam thắng cảnh

Lịch âm dương

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phạm Thanh Duy)

Hỗ trợ trực tuyến


Quản trị: Phạm Thanh Duy
0914.083.183

Liên kết website

Từ điển trực tuyến


Tra theo từ điển:


Nghe nhạc trực tuyến

Tin tức

Truyện cười

Thời tiết - Giá vàng

Lời hay - Ý đẹp

Liên kết ứng dụng

Bách khoa toàn thư

Website liên kết

Nhiệt độ - Thời gian

Hà Nội
’Hà
Tp Hồ Chí Minh
’Tp
Cà Mau
’Cà

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý thầy cô đến với website Giáo dục và Cuộc sống của Phạm Thanh Duy

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Toán học và Cuộc sống >

    Thư giãn với tác dụng của Toán học

     
     
     

    Có bao giờ bạn tự hỏi bạn giải các phương trình lượng giác để làm gì chưa? Hay ho thật, bạn học nó có thể đem đi đếm xem tiền của bạn bị cong góc bao nhiêu đây. Rõ hay còn gì

    Từ nhỏ đến lớn, chúng ta đều học toán. Chuyện tất nhiên thôi. Học toán cộng, trừ có ích làm sao. Toán nhân chia thật là hữu dụng, toán số mũ thật là tiện lợi, toán giai thừa thật là cần thiết, quan trọng là toán giải ẩn. Riêng toán nâng cao tôi thấy thật vớ vẩn.

    Có bao giờ bạn tự hỏi bạn giải các phương trình lượng giác để làm gì chưa? Hay ho thật, bạn học nó có thể đem đi đếm xem tiền của bạn bị cong góc bao nhiêu đây. Rõ hay còn gì. Bước ra trường, ta đây là trùm toán lượng giác, bước vào đời, ta đây là thằng rỗi hơi thất nghiệp. Thế học nó để làm gì nhỉ? Vui là chính ấy mà.

    Đồng ý rằng bạn cần toán lượng giác để nghiên cứu nhưng ai khoái nghiên cứu thì lên đại học mà học, bắt mọi người đều học làm cái gì?

    Tôi là một nhà văn, tôi học toán đó để đo xem chữ tôi in ra giấy nghiêng góc bao nhiêu. Tôi là một nhà kinh tế, tôi kinh doanh công ty rất rất lớn. Tôi học toán này để đo xem công ty tôi xây nghiêng mấy độ. Tôi là một đầu bếp, tôi cắt cà rốt với phương trình lượng giác. May thay khi tôi đo cắt xong khách đã về hết. Tôi là một người viết báo tài năng, tôi dùng lượng giác để đo lòng người. Hay thế ấy chứ.

    Có ai biết chúng ta học giải những phương trình khó khăn khủng khiếp làm gì không? Lại đem những người kia ra làm ví dụ. Nhà văn dùng phương trình khủng khiếp để tính số mực in ra giấy. Nhà kinh doanh dùng nó để tính tiền để cách nhau bao nhiêu trông thì đẹp. Đầu bếp tính xem cà rốt cắt dày bao nhiêu thì đẹp, vẫn may mắn, khách đứng chờ tính xong để chửi cho một trận… Chuyện đời hài thế.

    Cái này học khó mà lại cực kì vô dụng: toán biến hình. Đúng hay, học nhiều cái đó để tính xem cầm compa ném “…” thì compa sẽ cắm vào chỗ nào. Trong thực tế dùng nó làm cái gì được nhỉ. Cầm cây bút lên viết xong đặt bút xuống, làm xem mình dùng phép gì để đặt bút chăng?

    Nhà văn dùng phép biến hình để tính số bản sao văn của mình bán, được in bằng phép gì. Đầu bếp cắt cà rốt xong thì xem thử phép gì mà lát cà rốt giống nhay thế. Nhà kinh doanh xem thử tiền mình để từng chồng biến bao nhiêu lần thì tăng lên… Thật đáng nể phục.

    Nói ra từng cái thì nói mãi cũng chả hết. Thôi thì phê bình toán thế đã đủ, cứ từ từ đến các môn khác.


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Thanh Duy @ 09:17 16/12/2010
    Số lượt xem: 562
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến