Thời gian là vàng

Thanh Duy xin chào

0 khách và 0 thành viên

Mời Thầy cô dùng trà

Tâm sự với Thanh Duy

Tìm kiếm

Danh lam thắng cảnh

Lịch âm dương

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phạm Thanh Duy)

Hỗ trợ trực tuyến


Quản trị: Phạm Thanh Duy
0914.083.183

Liên kết website

Từ điển trực tuyến


Tra theo từ điển:


Nghe nhạc trực tuyến

Tin tức

Truyện cười

Thời tiết - Giá vàng

Lời hay - Ý đẹp

Liên kết ứng dụng

Bách khoa toàn thư

Website liên kết

Nhiệt độ - Thời gian

Hà Nội
’Hà
Tp Hồ Chí Minh
’Tp
Cà Mau
’Cà

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý thầy cô đến với website Giáo dục và Cuộc sống của Phạm Thanh Duy

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Góc thơ văn >

    Sông quê



    “ Có một dòng sông chảy tràn trong trí nhớ, làng anh bên lở làng em ở bên bồi…” Câu hát ngân lên làm lòng tôi se lại, bất giác nỗi nhớ nhung lại ùa về tràn ngập cả hồn tôi. Tôi làm sao quên được ngày xưa…Ngày xưa ấy, bên con sông nhỏ có một ngôi nhà nằm lẻ loi, ở đó có một người từng là thầy của chúng tôi. Thầy không còn trẻ và trên mình mang bao vết thương. Nó hành hạ thầy mỗi khi trái gió, trở trời, nhưng nỗi đau lớn nhất âm ỉ trong  thầy là thầy không thể có một đứa con để mà yêu , mà quý…

    Còn chúng tôi – một lũ trẻ ngỗ nghịch, nghèo quá làm gì mà được đến trường, suốt ngày lặn ngụp dưới sông mò cua, bắt ốc. Thương bọn trẻ thất học, thầy tập trung chúng tôi về dạy, thương yêu như con.

    Rồi thời gian lặng lẽ trôi đi theo quy luật của nó, bọn chúng tôi cũng lớn khôn, mang nét chữ thầy cho đi khắp nẻo, bỏ lại sau lưng dòng sông và người thầy yêu dấu!

    Rồi cũng trong ngần ấy năm, quê hương cũng đổi thay đến lạ! Bọn trẻ đàn em của chúng tôi cũng được đến trường, lớp hẳn hoi và thầy cũng đã già…

    Thầy không còn dạy nữa mà trở thành ông lão đưa đò trên bến sông xưa ấy. Trong bao người khách lại qua, có những đứa học trò ngỗ nghịch ngày nào, thầy vui mừng khôn xiết khi biết bọn rằng có đứa sắp trở thành bác sĩ, đứa đang học ngành xây dựng, đứa là sinh viên trường Kinh tế… Nhưng mắt thầy thoáng buồn khi những vị khách ở xa về rồi vội vã ra đi, quên mất trong ngôi nhà trên bến sông có bóng người đưa đò vẫn mỗi ngày chờ người trở về thăm…

    Thầy không hề trách họ, nhưng đôi lúc thầy không nén tiếng thở dài, rồi nhìn vô định vào dòng sông dài thăm thẳm…

    Sông Lung Tràm chiều nay vẫn dịu dàng đưa từng đám lục bình trôi, hai bên bờ vẫn bên lở, bên bồi như tự thuở nào. Chỉ có ngôi nhà thầy đông người ra vào hơn… Bà con lối xóm đang lo chu đáo cho giấc ngủ của thầy- giấc ngủ ngàn thu sau những đớn đau thể xác của những vết thương và căn bệnh ung thư phổi. Tội nghiệp cho những cành mai cạnh bờ sông, chúng đã không được thầy tước lá trong những ngày cuối năm, để giờ lặng lẽ nhìn theo bóng người đưa thầy vào lòng đất. Nhưng thầy ơi, dẫu bóng thầy đã khuất nhưng cái tên thầy Hai Chiến vẫn mãi in sâu trong trái tim em! Em đã trở về đây, đốt dâng thầy nén nhang bên dòng sông đầy ắp yêu thương và kỉ niệm. Thầy hãy tin rằng em sẽ là một cô giáo tốt, yêu thương học trò như thầy đã từng yêu thương chúng em và chắn chắc bạn bè của em đang ở mọi miền xa sẽ trở về trong một ngày gần nhất, sẽ đến viếng mộ thầy để thầy không cô đơn trong những chiều lạnh giá! Nhất định như thế thầy ơi!

    Bài viết của tác giả: Đỗ Xuân Hồng (Phú Tân - Cà Mau)

    Đăng trên website Nét Bút Tri Ân ngày 20/02/2012

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Thanh Duy @ 23:42 01/02/2012
    Số lượt xem: 319
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến