Thời gian là vàng

Thanh Duy xin chào

1 khách và 0 thành viên

Mời Thầy cô dùng trà

Tâm sự với Thanh Duy

Tìm kiếm

Danh lam thắng cảnh

Lịch âm dương

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phạm Thanh Duy)

Hỗ trợ trực tuyến


Quản trị: Phạm Thanh Duy
0914.083.183

Liên kết website

Từ điển trực tuyến


Tra theo từ điển:


Nghe nhạc trực tuyến

Tin tức

Truyện cười

Thời tiết - Giá vàng

Lời hay - Ý đẹp

Liên kết ứng dụng

Bách khoa toàn thư

Website liên kết

Nhiệt độ - Thời gian

Hà Nội
’Hà
Tp Hồ Chí Minh
’Tp
Cà Mau
’Cà

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý thầy cô đến với website Giáo dục và Cuộc sống của Phạm Thanh Duy

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Góc thơ văn >

    Chị ơi, chị không là hạt cát!


    Nắng trong vắt như pha lê! Nắng tinh nghịch trải mình đùa cùng với biển. Nắng làm đôi mắt chị long lanh hơn, làm làn da trắng của cô gái xứ hoa đỏ mận. Và tôi ấn tượng với đôi mắt chị trong lần gặp đầu tiên giữa ngày nắng ấy. Một ngày chị theo người chị bà con đến miền đất này xin việc, khi vừa tốt nghiệp trường CĐSP Đà Lạt – Lâm Đồng.

    Nắng…! Đổ dọc theo con đường chị đến trường, nắng vô tâm đổ xuống tấm lưng nhỏ bé của chị. Nhưng con đường đi bộ lỗ chỗ ổ gà, ổ voi ấy không làm chị mệt, chị gạt mồ hôi, tiếng vẫn trong trẻo trên bục giảng:Một mùa xuân nho nhỏ, lặng lẽ dâng cho đời…”

    Nắng…! Đã làm chị thích nghi với cuộc sống khô cằn nơi xứ biển. Biết bao lần chị khóc vì nhớ cái lạnh của xứ hoa, nhưng chị gắn mình với những đứa trẻ ở đây rồi, chúng lem luốt và thiếu chữ! Dưới nắng, mỗi trưa chị cõng thêm đứa bé bị liệt ở gần nhà tới trường. Dưới nắng, chị thấy cuộc sống mình ý nghĩa!

    Quê tôi không có tiết trời của bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Chỉ có nắng và mưa. Mưa trên biển có gì khác mưa trên núi? mà sao chị thấy có những nét rất riêng. Và chị cũng đã có nhiều bài thơ về mưa ở xứ biển này rồi.

    Mưa…! Làm chị thương hơn những đứa học trò, các em đến trường mà lấm lem bùn đất. Các em nhốn nháo, rồi cụm lại vì mái tol bị thủng, vì nước tạt, gió lùa… Mưa làm tim chị run khi anh rụt rè lấy khăn tay đưa chị, rồi vuốt mấy lọn tóc ướt sũng lòa xòa trước mặt, ánh mắt anh gieo nghìn sợi nhớ!

    Mưa…! Xối xả vào đời chị, níu kéo bước chân chị đi gieo chữ. Mưa đọng thành hạt lã chã rơi dưới đôi mắt khi chị hay tin mẹ bệnh – ung thư giai đoạn cuối. Mưa đưa tiễn chị rời trường, về với mẹ. Chị xin nghỉ không lương. Biết sẽ nhớ học trò nhiều lắm! Đành thôi, đời chị không còn cha, chỉ có mẹ thôi mà!

    Mưa…! Làm mặt anh tím ngắt. Chị ngỡ ngàng. Anh xin nghỉ một tuần, tìm về quê chị. Anh xin mẹ cho cưới, anh đi cưới vợ chỉ một mình! Rồi anh về lại trường  mang theo bao nỗi nhớ, chị đưa mẹ trở lên bệnh viện K dù biết hy vọng mong manh. Mưa, lạnh lẽo, chị co người dưới chân giường bệnh, bé nhỏ và tội nghiệp! Rồi mưa theo đoàn người tiễn mẹ chị đi, chị ướt sũng, khóc ròng, ngất lịm, ngã vào anh!

    Và gió…! Gió mang cái mặn mòi từ biển thổi vào, chị nghe trong gió mùi của cá tôm khi vừa đặt chân trở lại mảnh đất này. Cố gửi nỗi đau vào gió, chị sống lại với nghề. Gió vô tình cứ làm cay mắt chị trong những chiều nhớ mẹ, anh nhẹ nhàng lau khô mi mắt, rồi anh hát nghêu ngao bài “Lời của gió”, chị cười…

    Gió…! Làm anh rát mặt trên đoạn đường mười mấy cây số anh đưa chị đi thi giáo viên dạy giỏi, với lỉnh kỉnh đủ thứ đồ dùng dạy học. Trong gió, tiếng anh cười giòn tan khi chị cho anh hay kết quả thi, chị đậu rồi! Và cùng khi ấy anh đưa chị xem quyết định được phân công về làm cán bộ chuyên môn của Phòng Giáo Dục huyện nhà.

    Gió…! Gió xuân nồng nàn, ấm áp thường làm người ta hạnh phúc, mà hạnh phúc thật, bởi chị vừa sinh bé. Gió dễ thương, ghé mình hôn nhóc con, rồi hôn cả chị. Học trò đến thăm chị chật nhà, ngắm nghía nhìn em bé,  bình luận xem em bé giống ai…Rồi sau mùa gió xuân ấy hai năm, chị lại sinh thêm bé nữa! Với chị, suy nghĩ rất đơn giản: Sinh 2 con khi còn trẻ để về già thảnh thơi, để chị có nhiều thời gian hơn để làm mới trang giáo án và cũng để 2 bé xoắn xít, gần gũi với nhau. Chắc gió cũng hiểu tâm tình này của chị?

    Rồi giông bão…! Đổ ập vào đời chị, cuốn bay đi ước mơ của chị, mà ước mơ ấy có gì cao xa, chỉ là một căn nhà tử tế để chị không lo khi mưa, khi nắng, để chị bình yên trong cuộc sống chẳng bon chen. Giông bão ẩn mình trong những cơn gió lớn, khi chị thấy anh ăn ít cơm, gầy đi nhanh chóng. Giục mãi anh mới chịu gác công việc mà đi khám bệnh. Sức trai vạm vỡ, anh thường ngày vẫn cố lướt qua bệnh tật, nào ngờ…anh đang mang trong mình án tử hình- căn bệnh ung thư! Trời tối sầm trước mắt, giông bão trong lòng chị nỗi lên, tim chị như có ai bóp nghẹt khi cầm trên tay kết luận của bác sĩ, chị đổ rạp người…Rồi chị đến trường, đưa đội tuyển học sinh giỏi vòng tỉnh chị đang ôn mấy quyển sách tham khảo, chị viết đơn xin tạm nghỉ không lương, chị gởi bé gái lớn mới hơn 2 tuổi và bé trai nhỏ chưa đầy 6 tháng cho người chị bà con, rồi chị đưa anh lên Trung tâm Ung Bứu, bắt đầu cuộc chiến giành sự sống!

    Trong đêm, chị cứ ngồi nắm bàn tay gầy xương và xanh mét của anh, chị nghe ngực mình nóng hổi vì căng sữa, chị và anh đau đáu nỗi nhớ con! Chị phải làm gì bây giờ? Chị đã van xin từng bác sĩ, đã yêu cầu bác sĩ hãy dùng bất cứ phương pháp nào có thể để cứu anh! Nhưng rồi bác sĩ lắc đầu: “Không nên mổ!”…

    Chị đưa anh đến đất Quảng Ngãi tìm thầy trị thuốc nam theo lời một người bạn đã chỉ.Chị bám víu vào những người chưa từng quen mà tốt bụng ở đây, khi ấy đất miền trung oằn mình hứng chịu cơn bão số 9, rồi cơn bão số 11 dồn dập đổ về. Trong cơn bão, chị cứ ghì người ôm chặt lấy anh, sau cơn bão chị phụ vớt tập, phơi tập với mấy đứa trẻ gần nơi ở mà nghe nước mắt chảy ngược vào tim!

    Và giông lớn trong mùa biển động… Mái nhà anh chị cứ run lên bần bật. Anh kêu chị bế hai bé con lại chỗ anh nằm, anh nhìn con, nắm tay chị, rồi tiếng anh đứt quãng trong tiếng gió giông “Em…r…áng…nu…ôi…c…on…!”, rồi anh choàng tay ôm chị…rồi anh bay lên với các vì sao…

    Trong cơn giông, tóc chị xổ bung, mái tóc đen dài. Trong cơn giông, người ta dắt bé lớn, bế bé nhỏ và dìu chị trên đường đưa anh về nơi yên nghỉ, chị ngã mình lên nắp quan tài khi người ta đặt anh vào lòng đất…

    Rồi biển động, giông lại từ biển lùa vào… Chị dắt theo bé lớn đến trường, gởi bé nhỏ cho nhà hàng xóm. Giông cuồn cuộn, làm bay tứ tung đồ đạc trong nhà, chiếc bình thủy đầy nước từ trên bàn lăn xuống, đổ lên người bé trai, bỏng nặng! Chị đội cơn giông từ trường trở về… nhìn con, chết lặng! Rồi cơn giông con lại theo cơn giông mẹ kéo tới, phá tan tành mái nhà sau của chị, mấy anh đồng nghiệp đến dựng lại dùm, khi ấy chị vẫn còn nuôi bé trong phòng vô trùng trên bệnh viện.

    Chị trở về, tiếp tục cầm viên phấn trắng…

    Nắng, mưa, giông gió…giờ đây đang trả lại cho trời đêm sự yên tĩnh. Nhưng…

    Đêm không trăng…!

    Đêm tối trời. Để rồi dù đi rất nhiều lần nhưng tôi vẫn nghe cái lạnh chạy dọc sống lưng, đường vào nhà chị heo hút và vắng vẻ.

    Đêm không trăng… Tôi nhìn qua lỗ thủng trên mái nhà, thấy một ngôi sao xa đang lấp lánh. Hai bé ngủ rồi, tôi ngồi đợi chị, chị đang dạy cho mấy đứa nhỏ gần nhà, chúng vừa theo ghe biển vào, chúng bỏ học từ khi cha mất sau mùa biển động vừa rồi. Chị ngồi đó, dáng nhỏ bé và gầy còm, chị đang giúp các em hiểu bài “ Lão Hạc” của Nam Cao, tôi nghe giọng chị như vỗ về: “…Một người đau chân, có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?….”. Tôi chợt giật mình, chị là một người đang bị đau chân đó thôi, vậy mà chị vẫn còn chia sớt nỗi đau với những đứa trẻ này… Tôi như thấy trong dáng xanh xao của cô giáo đáng thương một trái tim màu đỏ thắm. Trong bao nỗi đau của người phụ nữ chưa tròn 28 tuổi, chị vẫn tỉnh táo để sống và sống đầy ý nghĩa! Tôi chợt thấy lòng mình thèn thẹn…Chị quay lại, bắt gặp cái nhìn của tôi, rồi như hiểu điều tôi đang nghĩ, chị cười hiền: “Có gì đâu em. Chị chỉ là hạt cát!”…

    Đêm không trăng… về khuya trời càng tối. Tôi đốt cho anh nén nhang, nhìn lướt qua ngôi nhà lần nữa. Liệu nắng có vô tư lùa mình vào những lỗ thủng trên mái nhà trong những trưa gay gắt? Mưa có ích kỉ len vào các kẻ thưa trên vách tạt ướt chỗ nằm? Có cắt cớ phá giấc ngủ ngon của hai chị em bé con giữa lúc đêm khuya? Còn nếu giông gió đổ về, căn nhà chắc sẽ xiêu xiêu chực đổ, liệu vòng tay chị có đủ ấm để làm bớt cái lạnh cho hai thân hình bé bỏng? Liệu đồng lương giáo viên có đủ để chị mua thêm sữa cho hai bé? Và một mai, hai bé tới tuổi đến trường…

    Nếu có được điều ước trên đời, thì…Nắng ơi! Xin hãy chỉ là ánh nắng ban mai bắt đầu một ngày thật đẹp cho ba mẹ con của chị. Mưa ơi! Hãy ôn hòa để làm dịu mát cuộc đời.Và gió ơi! Hãy mang những nỗi đau của chị đi thật xa và trả lại ngọn gió xuân ấm áp.Gió hãy cứ dịu dàng, đừng bao giờ thịnh nộ thành giông bão, đừng bao giờ đề bão giông đổ lên người chị nữa, bởi bấy nhiêu nỗi đau đã quá đủ cho một kiếp người!

    Nếu có được điều ước trên đời, xin đủ sức làm vơi bớt những lo toan trên đôi vai gầy của chị, để chị không chỉ là hạt cát. Mà phải rồi, tâm hồn chị là vị ngọt của triệu triệu hạt phù sa, là chất màu mỡ làm cho miền đất biển này bớt khô cằn, để mảnh đất thân yêu này có thể ươm mầm, nuôi lớn ước mơ của đàn em nhỏ vươn cao, đơm hoa, kết quả ngọt ngào! 

    (Xin mượn bài viết này làm nhịp cầu để em chuyển sự yêu thương và những lời động viên đến chị- Nguyễn Thị Việt Hằng- Giáo viên trường THCS Lê Hồng Phong- Thị Trấn Cái Đôi Vàm-Huyện Phú Tân-Tỉnh Cà Mau.)

    Bài viết của tác giả: Đỗ Xuân Hồng (Phú Tân - Cà Mau)

    Đăng trên website Nét Bút Tri Ân ngày 02/03/2012

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Thanh Duy @ 23:40 01/02/2012
    Số lượt xem: 639
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến